Hiển thị các bài đăng có nhãn Khoa học -công nghệ. Hiển thị tất cả bài đăng
Trao đổi với hãng tin Bloomberg, một lãnh đạo Samsung tiết lộ hãng đang phát triển mẫu thiết bị đeo tay hoạt động như smartphone.
“Chúng tôi đã chuẩn bị cho sản phẩm đồng hồ đeo tay một thời gian dài”, Lee Young Hee – Phó Chủ tịch mảng Kinh doanh di động của Samsung tiết lộ trong cuộc phỏng vấn với Bloomberg. Theo ông Lee, Samsung “chuẩn bị các sản phẩm cho tương lai, và mẫu đồng hồ đeo tay này chính xác là một trong số đó”.
Các thông tin khác về tính năng, giá bán hay ngày ra mắt đều không được tiết lộ. Hãng điện tử Nam Hàn vừa có động thái khác tích cực khi công bố lộ trình sản phẩm cụ thể trong năm 2013, với 3 smartphone cao cấp sắp ra mắt nhằm kéo giãn khoảng cách với Apple.
Tiết lộ của lãnh đạo Samsung tới chỉ một tháng sau khi Bloomberg đưa tin Apple đang dùng tới 100 người để phát triển đồng hồ thông minh có tên “iWatch”, trong đó có một số nhân vật chủ chốt của công ty như Giám đốc Kĩ sư James Foster, Giám đốc Lập trình Achim Pantfoerder. Ngoài ra, còn có tin đồn cho rằng Apple đang thử nghiệm thiết bị đeo tay song dùng mặt kính cong.
Tới thời điểm này, rất khó để phán đoán liệu Apple và Samsung có đủ năng lực mang tới đột phá đáng chú ý vào thị trường đồng hồ thông minh hay không. Nhiều đồng hồ thông minh, vòng theo dõi hoạt động tập luyện hay các loại “lai” cả hai đã được nhắc tới nhiều tại Triển lãm Điện tử tiêu dùng đầu năm 2013. Một số thiết bị như đồng hồ Pebble hay đồng hồ “điệp viên 007” Martian Passport Watch đã xuất hiện tại sự kiện.
Trước đó, bản thân Apple cũng khuyến khích việc đeo iPod Nano lên tay vào năm 2011. Các hãng khác bán ra dây đeo đồng hồ có thể gắn với Nano để biến thành đồng hồ thông minh.
“Chúng tôi đã chuẩn bị cho sản phẩm đồng hồ đeo tay một thời gian dài”, Lee Young Hee – Phó Chủ tịch mảng Kinh doanh di động của Samsung tiết lộ trong cuộc phỏng vấn với Bloomberg. Theo ông Lee, Samsung “chuẩn bị các sản phẩm cho tương lai, và mẫu đồng hồ đeo tay này chính xác là một trong số đó”.
Sắp có dòng sản phẩm đồng hồ thông minh Samsung?
Các thông tin khác về tính năng, giá bán hay ngày ra mắt đều không được tiết lộ. Hãng điện tử Nam Hàn vừa có động thái khác tích cực khi công bố lộ trình sản phẩm cụ thể trong năm 2013, với 3 smartphone cao cấp sắp ra mắt nhằm kéo giãn khoảng cách với Apple.
Tiết lộ của lãnh đạo Samsung tới chỉ một tháng sau khi Bloomberg đưa tin Apple đang dùng tới 100 người để phát triển đồng hồ thông minh có tên “iWatch”, trong đó có một số nhân vật chủ chốt của công ty như Giám đốc Kĩ sư James Foster, Giám đốc Lập trình Achim Pantfoerder. Ngoài ra, còn có tin đồn cho rằng Apple đang thử nghiệm thiết bị đeo tay song dùng mặt kính cong.
Tới thời điểm này, rất khó để phán đoán liệu Apple và Samsung có đủ năng lực mang tới đột phá đáng chú ý vào thị trường đồng hồ thông minh hay không. Nhiều đồng hồ thông minh, vòng theo dõi hoạt động tập luyện hay các loại “lai” cả hai đã được nhắc tới nhiều tại Triển lãm Điện tử tiêu dùng đầu năm 2013. Một số thiết bị như đồng hồ Pebble hay đồng hồ “điệp viên 007” Martian Passport Watch đã xuất hiện tại sự kiện.
Trước đó, bản thân Apple cũng khuyến khích việc đeo iPod Nano lên tay vào năm 2011. Các hãng khác bán ra dây đeo đồng hồ có thể gắn với Nano để biến thành đồng hồ thông minh.
Các nhà nghiên cứu cho biết họ đã tạo ra một loại cáp quang mới có tốc độ truyền tải dữ liệu bằng 99,7% tốc độ ánh sáng, theo tin tức từ trang tin công nghệ Ars Technica (Mỹ) đăng tải ngày 27.3.
Hiện loại cáp quang mới này vẫn còn tồn tại lỗi mất dữ liệu khi truyền tải ở khoảng cách lớn, nhưng việc tạo ra nó đánh dấu một bước tiến quan trọng trong lĩnh vực truyền tải dữ liệu tốc độ cao.
Mặc dù cáp quang thông thường truyền dữ liệu bằng tia ánh sáng, nhưng thực chất dữ liệu không di chuyển với vận tốc ánh sáng.
Vận tốc ánh sáng đạt mức 300.000 km/giây chỉ khi nào ánh sáng di chuyển trong chân không. Còn trong môi trường thủy tinh, vận tốc ánh sáng chỉ còn khoảng 200.000 km/giây.
Nhóm các nhà nghiên cứu thuộc Trường đại học Southampton (Anh) đã giải quyết vấn đề này bằng cách tách thủy tinh ra khỏi cáp quang.
Kết quả là họ tạo ra một loại cáp quang rỗng với phần lõi chứa toàn không khí, cho phép ánh sáng được đi trong cáp quang ngay cả khi đường dẫn bị uốn cong hoặc gấp khúc.
Tỷ lệ thất thoát dữ liệu khi truyền tải bằng loại cáp quang mới này là 3,5 dB/km, một tỷ lệ thấp đáng kể đối với phương pháp truyền tải dữ liệu có độ trễ thấp, và tốc độ truyền tải lên đến 1,5 terabit/giây.
Tuy nhiên, tỷ lệ này vẫn quá cao để có thể thay thế loại cáp thông thường.
“Để có thể truyền tải dữ liệu xa hơn, chúng tôi cần nghiên cứu thêm để giảm tỷ lệ thất thoát dữ liệu hơn nữa”, một thành viên nhóm nghiên cứu cho hay.
Các nhà nghiên cứu Anh đã tạo ra một loại cáp quang có khả năng truyền tải dữ liệu với tốc độ ánh sáng - Ảnh: Reuters
Hiện loại cáp quang mới này vẫn còn tồn tại lỗi mất dữ liệu khi truyền tải ở khoảng cách lớn, nhưng việc tạo ra nó đánh dấu một bước tiến quan trọng trong lĩnh vực truyền tải dữ liệu tốc độ cao.
Mặc dù cáp quang thông thường truyền dữ liệu bằng tia ánh sáng, nhưng thực chất dữ liệu không di chuyển với vận tốc ánh sáng.
Vận tốc ánh sáng đạt mức 300.000 km/giây chỉ khi nào ánh sáng di chuyển trong chân không. Còn trong môi trường thủy tinh, vận tốc ánh sáng chỉ còn khoảng 200.000 km/giây.
Nhóm các nhà nghiên cứu thuộc Trường đại học Southampton (Anh) đã giải quyết vấn đề này bằng cách tách thủy tinh ra khỏi cáp quang.
Kết quả là họ tạo ra một loại cáp quang rỗng với phần lõi chứa toàn không khí, cho phép ánh sáng được đi trong cáp quang ngay cả khi đường dẫn bị uốn cong hoặc gấp khúc.
Tỷ lệ thất thoát dữ liệu khi truyền tải bằng loại cáp quang mới này là 3,5 dB/km, một tỷ lệ thấp đáng kể đối với phương pháp truyền tải dữ liệu có độ trễ thấp, và tốc độ truyền tải lên đến 1,5 terabit/giây.
Tuy nhiên, tỷ lệ này vẫn quá cao để có thể thay thế loại cáp thông thường.
“Để có thể truyền tải dữ liệu xa hơn, chúng tôi cần nghiên cứu thêm để giảm tỷ lệ thất thoát dữ liệu hơn nữa”, một thành viên nhóm nghiên cứu cho hay.
Vụ tranh cãi giữa một tổ chức chống thư rác và một công ty lưu trữ web Hà Lan đã leo thang thành cuộc tấn công mạng lớn nhất trong lịch sử internet, gây ra hiện tượng nghẽn mạng trên toàn cầu.
Theo tờ New York Times vào hôm nay 27.3, hàng triệu người sử dụng internet bình thường đã bị nghẽn mạng, không thể truy cập vào một số website trong một thời gian ngắn.
Tuy nhiên, với các chuyên gia internet điều hành mạng lưới toàn cầu, vấn đề còn đáng lo sợ hơn nữa.
Cường độ các vụ tấn công đang ngày càng gia tăng và các chuyên gia bảo mật lo ngại nếu cuộc tấn công tiếp tục leo thang, người sử dụng có thể không truy cập được các dịch vụ internet cơ bản như email và ngân hàng trực tuyến.
Vụ tấn công đang được điều tra bởi lực lượng cảnh sát mạng ở năm quốc gia, theo BBC.
Vụ tranh cãi bắt đầu khi nhóm chống nội dung rác (spam) Spamhaus đưa công ty Hà Lan Cyberbunker vào danh sách đen, vốn được các nhà cung cấp dịch vụ email sử dụng nhằm loại bỏ nạn spam.
Cyberbunker, có đại bản doanh đặt tại một boongke cũ của NATO, cung cấp dịch vụ lưu trữ cho mọi website ngoại trừ “khiêu dâm trẻ em và bất cứ thứ gì liên quan đến khủng bố”, theo website của hãng này.
Spamhaus tố cáo Cyberbunker, vốn hợp tác với các băng đảng tội phạm Đông Âu và Nga, đứng sau cuộc tấn công nhằm trả đũa việc bị đưa vào danh sách đen.
Một người phát ngôn của Spamhaus, có trụ sở tại châu Âu, cho hay các cuộc tấn công bắt đầu vào ngày 19.3 song không thể buộc được nhóm này nhượng bộ.
Những kẻ tấn công sử dụng chiến thuật tấn công từ chối dịch vụ (DDos), vốn làm "ngập lụt" các mục tiêu nhắm trước bằng một lượng lớn yêu cầu gửi đến hệ thống máy chủ nhằm làm cho mục tiêu trở nên không thể truy cập được.
Trong vụ tấn công này, hệ thống phân giải tên miền (DNS) của Spamhaus, đã bị nhắm đến.
Vụ tấn công được lưu ý trước hết bởi CloudFlare, một hãng bảo mật internet tại thung lũng Silicon (Mỹ) vốn cố gắng chống đỡ cuộc tấn công trước khi chính họ trở thành mục tiêu.
Giám đốc điều hành của CloudFlare Matthew Prince nói với tờ New York Times: “Những thứ này có bản chất giống bom hạt nhân. Việc gây ra quá nhiều thiệt hại là rất dễ dàng”.
Ông Steve Linford, Giám đốc điều hành của Spamhaus, nói với BBC rằng quy mô của cuộc tấn công là "chưa từng thấy".
“Chúng tôi bị tấn công mạng trong hơn một tuần. Song chúng tôi vẫn trụ được, chúng không thể hạ gục chúng tôi. Các kỹ sư của chúng tôi đang làm việc rất cừ để giữ cho chúng tôi trụ vững, kiểu tấn công này sẽ hạ gục được rất nhiều mục tiêu khác”, ông Linford nói với BBC.
Ông Linford tiết lộ vụ tấn công đang được lực lượng cảnh sát mạng ở năm quốc gia khác nhau điều tra song cho hay ông không thể tiết lộ thêm chi tiết vì các lực lượng tác chiến lo ngại họ cũng có thể bị tấn công cơ sở hạ tầng.
Ông Linford nhận xét cường độ tấn công đủ mạnh để hạ gục cơ sở hạ tầng internet của các quốc gia.
“Nếu bạn nhắm thứ này vào Phố Downing (chính phủ Anh), họ sẽ bị hạ gục ngay tức khắc. Họ sẽ hoàn toàn bị cắt đứt với internet”, ông Linford nói.
Theo ông Linford, các cuộc tấn công đã nâng lên đến mức 300 gigabit/giây. “Thông thường khi có các cuộc tấn công nhắm vào các ngân hàng lớn, chúng ta chỉ nói đến khoảng 50 gigabit/giây”, ông Linford cho biết.
Spamhaus có thể chống đỡ cuộc tấn công bởi họ phân tán cơ sở hạ tầng tại nhiều quốc gia.
Nhóm này được ủng hộ bởi nhiều hãng công nghệ internet lớn nhất thế giới, những hãng trông cậy vào họ để lọc các thông tin không mong muốn.
Ông Linford cho biết một số công ty, như Google, đã chia sẻ tài nguyên để giúp “hấp thu toàn bộ lưu lượng này”.
Một cuộc tấn công từ chối dịch vụ thường chỉ tác động đến một số nhỏ mạng lưới. Song trong trường hợp một hệ thống DNS bị tấn công, các gói dữ liệu nhắm vào các nạn nhân từ các máy chủ trên toàn thế giới.
Những cuộc tấn công như thế không dễ ngăn chặn bởi việc tắt các máy chủ này sẽ ảnh hưởng đến hoạt động của mạng lưới internet toàn cầu.
Chuyên gia bảo mật Dan Kaminsky, người nhiều năm trước từng chỉ ra điểm yếu cố hữu của hệ thống tên miền, nói với tờNew York Times: “Quy luật số 1 của internet là nó phải hoạt động. Bạn không thể ngăn cản việc làm ngập lụt một DNS bằng cách tắt các máy chủ vì các máy móc đó phải được mở và truy cập mặc định. Cách duy nhất để xử lý vấn đề này là tìm ra thủ phạm và bắt chúng”.
Hình ảnh
Theo tờ New York Times vào hôm nay 27.3, hàng triệu người sử dụng internet bình thường đã bị nghẽn mạng, không thể truy cập vào một số website trong một thời gian ngắn.
Tuy nhiên, với các chuyên gia internet điều hành mạng lưới toàn cầu, vấn đề còn đáng lo sợ hơn nữa.
Cường độ các vụ tấn công đang ngày càng gia tăng và các chuyên gia bảo mật lo ngại nếu cuộc tấn công tiếp tục leo thang, người sử dụng có thể không truy cập được các dịch vụ internet cơ bản như email và ngân hàng trực tuyến.
Vụ tấn công đang được điều tra bởi lực lượng cảnh sát mạng ở năm quốc gia, theo BBC.
Vụ tranh cãi bắt đầu khi nhóm chống nội dung rác (spam) Spamhaus đưa công ty Hà Lan Cyberbunker vào danh sách đen, vốn được các nhà cung cấp dịch vụ email sử dụng nhằm loại bỏ nạn spam.
Cyberbunker, có đại bản doanh đặt tại một boongke cũ của NATO, cung cấp dịch vụ lưu trữ cho mọi website ngoại trừ “khiêu dâm trẻ em và bất cứ thứ gì liên quan đến khủng bố”, theo website của hãng này.
Spamhaus tố cáo Cyberbunker, vốn hợp tác với các băng đảng tội phạm Đông Âu và Nga, đứng sau cuộc tấn công nhằm trả đũa việc bị đưa vào danh sách đen.
Một người phát ngôn của Spamhaus, có trụ sở tại châu Âu, cho hay các cuộc tấn công bắt đầu vào ngày 19.3 song không thể buộc được nhóm này nhượng bộ.
Những kẻ tấn công sử dụng chiến thuật tấn công từ chối dịch vụ (DDos), vốn làm "ngập lụt" các mục tiêu nhắm trước bằng một lượng lớn yêu cầu gửi đến hệ thống máy chủ nhằm làm cho mục tiêu trở nên không thể truy cập được.
Trong vụ tấn công này, hệ thống phân giải tên miền (DNS) của Spamhaus, đã bị nhắm đến.
Vụ tấn công được lưu ý trước hết bởi CloudFlare, một hãng bảo mật internet tại thung lũng Silicon (Mỹ) vốn cố gắng chống đỡ cuộc tấn công trước khi chính họ trở thành mục tiêu.
Giám đốc điều hành của CloudFlare Matthew Prince nói với tờ New York Times: “Những thứ này có bản chất giống bom hạt nhân. Việc gây ra quá nhiều thiệt hại là rất dễ dàng”.
Ông Steve Linford, Giám đốc điều hành của Spamhaus, nói với BBC rằng quy mô của cuộc tấn công là "chưa từng thấy".
“Chúng tôi bị tấn công mạng trong hơn một tuần. Song chúng tôi vẫn trụ được, chúng không thể hạ gục chúng tôi. Các kỹ sư của chúng tôi đang làm việc rất cừ để giữ cho chúng tôi trụ vững, kiểu tấn công này sẽ hạ gục được rất nhiều mục tiêu khác”, ông Linford nói với BBC.
Ông Linford tiết lộ vụ tấn công đang được lực lượng cảnh sát mạng ở năm quốc gia khác nhau điều tra song cho hay ông không thể tiết lộ thêm chi tiết vì các lực lượng tác chiến lo ngại họ cũng có thể bị tấn công cơ sở hạ tầng.
Ông Linford nhận xét cường độ tấn công đủ mạnh để hạ gục cơ sở hạ tầng internet của các quốc gia.
“Nếu bạn nhắm thứ này vào Phố Downing (chính phủ Anh), họ sẽ bị hạ gục ngay tức khắc. Họ sẽ hoàn toàn bị cắt đứt với internet”, ông Linford nói.
Trụ sở của Cyberbunker là một boongke cũ của NATO - Ảnh: Cyberbunker
Theo ông Linford, các cuộc tấn công đã nâng lên đến mức 300 gigabit/giây. “Thông thường khi có các cuộc tấn công nhắm vào các ngân hàng lớn, chúng ta chỉ nói đến khoảng 50 gigabit/giây”, ông Linford cho biết.
Spamhaus có thể chống đỡ cuộc tấn công bởi họ phân tán cơ sở hạ tầng tại nhiều quốc gia.
Nhóm này được ủng hộ bởi nhiều hãng công nghệ internet lớn nhất thế giới, những hãng trông cậy vào họ để lọc các thông tin không mong muốn.
Ông Linford cho biết một số công ty, như Google, đã chia sẻ tài nguyên để giúp “hấp thu toàn bộ lưu lượng này”.
Một cuộc tấn công từ chối dịch vụ thường chỉ tác động đến một số nhỏ mạng lưới. Song trong trường hợp một hệ thống DNS bị tấn công, các gói dữ liệu nhắm vào các nạn nhân từ các máy chủ trên toàn thế giới.
Những cuộc tấn công như thế không dễ ngăn chặn bởi việc tắt các máy chủ này sẽ ảnh hưởng đến hoạt động của mạng lưới internet toàn cầu.
Chuyên gia bảo mật Dan Kaminsky, người nhiều năm trước từng chỉ ra điểm yếu cố hữu của hệ thống tên miền, nói với tờNew York Times: “Quy luật số 1 của internet là nó phải hoạt động. Bạn không thể ngăn cản việc làm ngập lụt một DNS bằng cách tắt các máy chủ vì các máy móc đó phải được mở và truy cập mặc định. Cách duy nhất để xử lý vấn đề này là tìm ra thủ phạm và bắt chúng”.
Các nhà khoa học của Hitachi đang phát triển công nghệ pin mới mang tên Maxell cho phép nâng cao dung lượng của viên pin mà không làm tăng kích thước. Điều này giống như việc phát triển một loại pin có dung lượng 3.200 mAh nhưng lại có kích thước chỉ bằng viên pin 2.000 mAh.
Không chỉ làm tăng dung lượng pin, công nghệ pin của Hitachi còn làm chậm lại quá trình pin tiêu thụ năng lượng qua đó kéo dài thời gian sử dụng pin lên lâu hơn. Kết quả cuối cùng là pin sẽ không chỉ dừng lại ở mức dung lượng cao hơn mà còn khả năng kéo dài thời gian sử dụng lâu hơn.
Để biến công nghệ này trở thành hiện thực, các nhà nghiên cứu của Hitachi đã lập một biểu đồ theo dõi chuyển động của các ion Lithium ở chế độ thời gian thực. Từ đó, họ sẽ có thể phát triển một cấu trúc pin mới hơn nhằm tối ưu hóa chuyển động của các ion này và nâng cao hiệu quả của pin.
Công nghệ pin của Hitachi rất có tiềm năng trong tương lai khi mà sự phát triển của pin chưa thể bắt kịp với tốc độ phát triển của vi xử lý hay màn hình, những linh kiện hiện đại và cũng rất "hại điện". Hãy cùng hy vọng công nghệ này sẽ được ứng dụng trong một tương lai không xa
Để biến công nghệ này trở thành hiện thực, các nhà nghiên cứu của Hitachi đã lập một biểu đồ theo dõi chuyển động của các ion Lithium ở chế độ thời gian thực. Từ đó, họ sẽ có thể phát triển một cấu trúc pin mới hơn nhằm tối ưu hóa chuyển động của các ion này và nâng cao hiệu quả của pin.
Công nghệ pin của Hitachi rất có tiềm năng trong tương lai khi mà sự phát triển của pin chưa thể bắt kịp với tốc độ phát triển của vi xử lý hay màn hình, những linh kiện hiện đại và cũng rất "hại điện". Hãy cùng hy vọng công nghệ này sẽ được ứng dụng trong một tương lai không xa
Google đã chọn ra 8.000 người (những người thắng cuộc tại cuộc thi do Google tổ chức trước đó) để thử nghiệm kính kết nối internet của hãng trước khi Google Glass được tung ra thị trường sớm nhất là vào cuối năm nay.
Những người giành được quyền “vọc” Google Glass sẽ phải trả 1.500 USD cho việc sử dụng thử, đồng thời phải tập trung tới New York, Los Angeles hoặc vịnh San Francisco để lấy thiết bị.
Mặc dù với giá đắt đỏ như vậy nhưng không ít người vẫn muốn là một trong những người đầu tiên sử dụng thiết bị đi đầu trong làn sóng công nghệ mới được biết đến với cái tên “máy tính đeo được”, theo Cnet.
Một người đấu giá thắng cuộc cho hay sẽ mang Google Glass đến các bệnh viện cựu chiến binh, tạo cơ hội để những bệnh nhân ở đây có thể nhìn lại những nơi kỷ niệm trước khi qua đời.
Một người khác muốn mang theo Google Glass trong chuyến du lịch sắp tới tại Nhật Bản, và quay lại những cảnh tượng trên đường đi để chia sẻ với người bà, hiện sống tại Mỹ, như muốn nhìn lại nơi chôn nhau cắt rốn.
Còn một nhân viên vườn thú muốn dùng Google Glass để cho mọi người thấy việc cho chim cánh cụt ăn hằng ngày là như thế nào, trong khi một người khác lên kế hoạch dùng công nghệ mới cung cấp bản đồ trợ giúp lính cứu hỏa trong tình huống nguy cấp.
Google cho hay cuộc thử nghiệm trên diện rộng, ở phiên bản “Explorer” của Glass, sẽ giúp các kỹ sư khám phá tiềm năng sử dụng của công nghệ và có sự điều chỉnh hợp lý trước khi tung ra thị trường.
Những người giành được quyền “vọc” Google Glass sẽ phải trả 1.500 USD cho việc sử dụng thử, đồng thời phải tập trung tới New York, Los Angeles hoặc vịnh San Francisco để lấy thiết bị.
Phiên bản Explorer của Google Glass sẽ sớm đến tay người dùng - Ảnh: Google
Mặc dù với giá đắt đỏ như vậy nhưng không ít người vẫn muốn là một trong những người đầu tiên sử dụng thiết bị đi đầu trong làn sóng công nghệ mới được biết đến với cái tên “máy tính đeo được”, theo Cnet.
Một người đấu giá thắng cuộc cho hay sẽ mang Google Glass đến các bệnh viện cựu chiến binh, tạo cơ hội để những bệnh nhân ở đây có thể nhìn lại những nơi kỷ niệm trước khi qua đời.
Một người khác muốn mang theo Google Glass trong chuyến du lịch sắp tới tại Nhật Bản, và quay lại những cảnh tượng trên đường đi để chia sẻ với người bà, hiện sống tại Mỹ, như muốn nhìn lại nơi chôn nhau cắt rốn.
Còn một nhân viên vườn thú muốn dùng Google Glass để cho mọi người thấy việc cho chim cánh cụt ăn hằng ngày là như thế nào, trong khi một người khác lên kế hoạch dùng công nghệ mới cung cấp bản đồ trợ giúp lính cứu hỏa trong tình huống nguy cấp.
Google cho hay cuộc thử nghiệm trên diện rộng, ở phiên bản “Explorer” của Glass, sẽ giúp các kỹ sư khám phá tiềm năng sử dụng của công nghệ và có sự điều chỉnh hợp lý trước khi tung ra thị trường.
Một trong những màn ra mắt thu hút được nhiều sự chú ý nhất tại triển lãm thiết bị truyền hình (NAB) đang diễn ra tại Las Vegas là chiếc máy quay phim 4K mang tên Phantom Flex 4K của hãng Vision Research. Thiết bị này có khả năng ghi hình với độ phân giải 4096 x 2160 pixel với tốc độ 1000 fps. Phantom Flex 4K được trang bị cảm biến Super-35 CMOS, độ phân giải tối đa đạt 4096×2304 (16:9), kèm theo dải tương phản động 12+ stop rất ấn tượng. Máy có thiết kế nhỏ nhắn, hiện đại, và cũng khá nhẹ, hệ thống các nút điều chỉnh cũng được giới quay phim đánh giá cao về độ khoa học và tiện lợi.
Cũng giống như những phiên bản trước, Phantom Flex 4K tương thích hoàn toàn với các ống kính dùng ngàm PL, PV, Nikon F/G, và Canon EF. Phiên bản mới nhất này, Vision Research trang bị cho sản phẩm của mình cấu hình mạnh mẽ với tùy chỉnh có thể gắn tối đa 64 GB RAM, ngoài ra, ổ cứng đi kèm máy Phantom Cinemag IV có dung lượng lên tới 2TB, cho phép lưu trữ 2 tiếng đồng hồ phim 4K ở 24 fps. Với sản phẩm mới này, Vision Research hy vọng có thể làm hài lòng những nhà làm phim chuyên nghiệp khắt khe nhất. Phantom Flex 4K hiện đang có giá bán dao động từ 110.000 USD đến 165.000 USD (khoảng 2,3 đến 3,5 tỷ VNĐ) tùy thuộc cấu hình máy, và khách hàng sẽ phải đặt cọc trước 2500 USD (khoảng hơn 50 triệu VNĐ).
Thông số kỹ thuật Phantom Flex 4K:
Cũng giống như những phiên bản trước, Phantom Flex 4K tương thích hoàn toàn với các ống kính dùng ngàm PL, PV, Nikon F/G, và Canon EF. Phiên bản mới nhất này, Vision Research trang bị cho sản phẩm của mình cấu hình mạnh mẽ với tùy chỉnh có thể gắn tối đa 64 GB RAM, ngoài ra, ổ cứng đi kèm máy Phantom Cinemag IV có dung lượng lên tới 2TB, cho phép lưu trữ 2 tiếng đồng hồ phim 4K ở 24 fps. Với sản phẩm mới này, Vision Research hy vọng có thể làm hài lòng những nhà làm phim chuyên nghiệp khắt khe nhất. Phantom Flex 4K hiện đang có giá bán dao động từ 110.000 USD đến 165.000 USD (khoảng 2,3 đến 3,5 tỷ VNĐ) tùy thuộc cấu hình máy, và khách hàng sẽ phải đặt cọc trước 2500 USD (khoảng hơn 50 triệu VNĐ).
Thông số kỹ thuật Phantom Flex 4K:
- Độ phân giải và số khung hình:
- 4096 x 2304 (độ phân giải tối đa) - 900 fps
- 4096 x 2160 (4K standard) - 1000 fps
- 3840 x 2160 (16 : 9) - 1000 fps
- 1920 x 1080 (16 : 9) - 2000 fps
- 1280 x 720 (16 : 9) - 3000 fps
- Kích thước pixel: 6.75 micron
- Kích thước cảm biến: 27.7 x 15.5mm
- Kích thước cảm biến tại 1080p: 13 x 7.3mm
- Độ phân giải: 10 megapixel
- Ngàm ống kính: PL (tiêu chuẩn), PV, Canon EF, Nikon F/G
- Kích thước máy (dài x rộng x cao): 29.2 x 14 x 12.7 cm
- Trọng lượng: 5,33 kg (không gồm ống kính)
- Nguồn điện đầu vào: 1x 3-pin 24V input (+14-28vdc)
- Dải tương phản động: hơn 12 stop
- Ổ lưu trữ: Phantom CineMag IV
- Có cổng Ethernet, Aux 12V và 24V, giao tiếp HD-SDI, có thể điều khiển từ xa bằng remote và Bluetooth ở khoảng cách tối đa 100m.
Trang tin công nghệ Ubergizmo cho biết các sòng bạc và câu lạc bộ thoát y ở Las Vegas của Mỹ hoàn toàn không muốn khách hàng của họ sử dụng Google Glass để ghi lại những gì đang diễn ra trên bàn casino và các sàn diễn.
Peter Feinstein, đối tác quản lý của Sapphire Gentlemen's Club ở Las Vegas, Mỹ đã phát biểu với kênh NBCNews rằng trong những năm qua, họ hoàn toàn không cho phép khách của mình quay phim, chụp hình trong câu lạc bộ bằng điện thoại di động.
Ông Feinstein lo ngại rằng việc Google Glass phát triển rộng rãi sẽ ảnh hưởng đến quy định của Sapphire Gentlemen's Club. Do đó, "nếu chúng tôi nhìn thấy sản phẩm này xuất hiện trong câu lạc bộ, chúng tôi xử lý tương tự như trường hợp khách hàng mang máy ảnh vào câu lạc bộ".
Một phát ngôn viên của khu nghỉ dưỡng MGM cũng đã cho biết: "Chúng tôi không tán thành việc chụp hình và nhân viên an ninh có nhiệm vụ yêu cầu các cá nhân không chụp hình làm ảnh hưởng sự riêng tư củanhững người khác trong casino. Sản phẩm này không phải là một cái gì đó quá mới trong điều khoản quy định của của chúng tôi, bởi vì trong nhiều năm qua, những chiếc máy ảnh nhỏ xíu vẫn thường xuyên xuất hiện".
Như vậy, đã có rất nhiều tổ chức không đồng tình với việc Google Glass xuất hiện trong địa bàn hoạt động của họ. Liệu đây có phải là một thông tin đáng lo ngại đối với Google?
Peter Feinstein, đối tác quản lý của Sapphire Gentlemen's Club ở Las Vegas, Mỹ đã phát biểu với kênh NBCNews rằng trong những năm qua, họ hoàn toàn không cho phép khách của mình quay phim, chụp hình trong câu lạc bộ bằng điện thoại di động.
Ông Feinstein lo ngại rằng việc Google Glass phát triển rộng rãi sẽ ảnh hưởng đến quy định của Sapphire Gentlemen's Club. Do đó, "nếu chúng tôi nhìn thấy sản phẩm này xuất hiện trong câu lạc bộ, chúng tôi xử lý tương tự như trường hợp khách hàng mang máy ảnh vào câu lạc bộ".
Như vậy, đã có rất nhiều tổ chức không đồng tình với việc Google Glass xuất hiện trong địa bàn hoạt động của họ. Liệu đây có phải là một thông tin đáng lo ngại đối với Google?
Tấm huy chương Giải Nobel trao cho nhà nghiên cứu người Anh Francis Crick với công trình khám phá cấu trúc ADN năm 1962 vừa được bán với giá 2,27 triệu USD trong một buổi đấu giá tổ chức tại thành phố New York (Mỹ) ngày 11/4.

Đây là lần đầu tiên một huy chương Nobel được đem bán đấu giá.
Theo công ty đấu giá Heritage Auctions, chủ nhân mới của tấm huy chương nói trên là ông Jack Wang, Giám đốc điều hành Công ty Dược liệu sinh học Biomobie của Trung Quốc.
Phần lớn số tiền thu được sẽ được dành tặng viện nghiên cứu mang tên nhà khoa học Crick tại thủ đô London của Anh, dự kiến sẽ được khánh thành vào năm 2015.
Huy chương trên đã được bảo quản ở thành phố California kể từ khi vợ của nhà khoa học Crick qua đời và được những người thừa kế đem bán đấu giá. Giám đốc Công ty Heritage Auctions, bà Sandra Palomino, nhận định: "Việc khám phá cấu trúc ADN là một cuộc cách mạng khoa học, làm thay đổi sự hiểu biết của nhân loại về sự sống. Tấm huy chương này là hiện thân của lòng kính trọng và sự công nhận."
Trước đó một ngày, bức thư của ông Crick gửi cậu con trai 12 tuổi thông báo về khám phá quan trọng nói trên cũng đã được bán với giá hơn 6 triệu USD tại nhà đấu giá Christie. Giá này cao hơn ước tính khoảng 1-2 triệu USD của ban tổ chức và là mức giá cao nhất thế giới đối với một bức thư.
Ông Francis Crick (1910-2004) là một nhà sinh vật học, vật lý học phân tử, và là một nhà nghiên cứu về hệ thần kinh. Cách đây tròn 50 năm, ông đã cùng hai nhà nghiên cứu James Watson và Maurice Wilkins đồng nhận giải thưởng Nobel cho công trình nghiên cứu khám phá cấu trúc xoắn kép của ADN, công trình đặt nền móng cho sinh học phân tử được đánh giá là một trong những khám phá khoa học quan trọng nhất thế kỷ 20.
Huy chương giải Nobel. (Nguồn: CORBIS)
Theo công ty đấu giá Heritage Auctions, chủ nhân mới của tấm huy chương nói trên là ông Jack Wang, Giám đốc điều hành Công ty Dược liệu sinh học Biomobie của Trung Quốc.
Phần lớn số tiền thu được sẽ được dành tặng viện nghiên cứu mang tên nhà khoa học Crick tại thủ đô London của Anh, dự kiến sẽ được khánh thành vào năm 2015.
Huy chương trên đã được bảo quản ở thành phố California kể từ khi vợ của nhà khoa học Crick qua đời và được những người thừa kế đem bán đấu giá. Giám đốc Công ty Heritage Auctions, bà Sandra Palomino, nhận định: "Việc khám phá cấu trúc ADN là một cuộc cách mạng khoa học, làm thay đổi sự hiểu biết của nhân loại về sự sống. Tấm huy chương này là hiện thân của lòng kính trọng và sự công nhận."
Trước đó một ngày, bức thư của ông Crick gửi cậu con trai 12 tuổi thông báo về khám phá quan trọng nói trên cũng đã được bán với giá hơn 6 triệu USD tại nhà đấu giá Christie. Giá này cao hơn ước tính khoảng 1-2 triệu USD của ban tổ chức và là mức giá cao nhất thế giới đối với một bức thư.
Ông Francis Crick (1910-2004) là một nhà sinh vật học, vật lý học phân tử, và là một nhà nghiên cứu về hệ thần kinh. Cách đây tròn 50 năm, ông đã cùng hai nhà nghiên cứu James Watson và Maurice Wilkins đồng nhận giải thưởng Nobel cho công trình nghiên cứu khám phá cấu trúc xoắn kép của ADN, công trình đặt nền móng cho sinh học phân tử được đánh giá là một trong những khám phá khoa học quan trọng nhất thế kỷ 20.
Những ngày gần đây, cộng đồng công nghệ đang xôn xao vì Shodan – một máy tìm kiếm có sức mạnh còn lớn hơn cả Google. Được đặt tên theo nhân vật phản diện của trò chơi kinh điển SystemShock, Shodan có sức mạnh làm chao đảo bất kì quốc gia nào: Shodan sẽ cho bạn quyền điều khiển bất kì thiết bị nào được nối mạng trên thế giới. Hãy cùng tìm hiểu về Shodan thông qua một bài viết của WashingtonPost để hiểu được sức mạnh khủng khiếp của công nghệ.
Ở tuổi teen, một lập trình viên trẻ mang tên John Matherly bắt đầu một dự án nhỏ với mục đích tìm ra câu trả lời liệu mình sẽ tìm hiểu được bao nhiêu phần về các thiết bị được kết nối với Internet.
Sau gần một thập niên "nghịch ngợm" với các đoạn code, Matherly cuối cùng đã phát triển ra một cách để phát hiện và thu thập thông tin từ tất cả những thiết bị trên Internet, bao gồm PC, máy in và cả máy chủ web.
Matherly gọi máy tìm kiếm (search engine) của mình là Shodan và đến cuối năm 2009 anh ta bắt đầu mời bạn bè dùng thử sản phẩm của mình. Lúc đó, Matherly không thể hình dung ra rằng, Shodan sẽ sớm làm chao đảo cán cân bảo mật của thế giới số.
"Lúc đó tôi chỉ nghĩ nó là một sản phẩm hay ho", Matherly, hiện giờ đã 29 tuổi, nhớ lại.
Matherly cùng những người dùng đầu tiên của Shodan sớm phát hiện ra rằng họ đang bật mí một sự thật khủng khiếp: vô số các máy vi tính điều khiển các hệ thống công nghiệp, các hệ thống tự động hóa các nhà máy điện nước, được kết nối với Internet và trong rất nhiều trường hợp, các máy vi tính này có thể được truy cập bởi cả các hacker "bậc trung".
Các máy vi tính này được xây dựng để chạy bên trong sự bảo vệ của các lớp tường bê tông. Nhưng bảo vệ như vậy cũng là vô ích, khi chúng bị kết nối với Internet. Gần đây, một hacker vô danh đã đột nhập vào hệ thống điều khiển một nhà máy nước tại Houston của Mỹ, sử dụng mật mã mặc định mà anh ta tìm thấy trên một tài liệu hướng dẫn sử dụng. Một người dùng Shodan đã có thể đột nhập vào máy gia tốc hạt nhân tại phòng thí nghiệm quốc gia Lawrence Berkeley. Một người dùng khác phát hiện ra hàng nghìn router không được bảo vệ đóng mác Cisco – các thiết bị đóng vai trò điều hướng trên các mạng máy vi tính.
"Không có lý do gì để ‘phơi' các hệ thống này ra như vậy cả. Điều này thật quá kì lạ", Matherly nói.
Sự trỗi dậy của Shodan cho thấy quá trình tích hợp nhanh chóng của thế giới thực và thế giới ảo, đến mức độ mà các hệ thống quyết định tới sự sống còn của hàng triệu người có thể dễ dàng bị đột nhập và phá hoại. Shodan cũng cho thấy thế giới online được kết nối và phức tạp hơn bất kì ai có thể hiểu được – điều đó có nghĩa rằng thực tế chúng ta gặp phải những hiểm họa lớn hơn rất nhiều so với những điều có thể tưởng tượng ra.
Trong 2 năm qua, Shodan đã thu thập được dữ liệu từ hơn 100 triệu thiết bị, nắm bắt được vị trí chính xác của chúng, cũng như xác định được các hệ thống phần mềm đóng vai trò quản lý các thiết bị này.
Website của Shodan ghi chú: "Truy cập vào các thiết bị online. Webcam. Router. Nhà máy điện. iPhone, Tủ lạnh. Điện thoại VoIP".
Các nhà chức trách về an ninh đã cảnh cáo rằng bức tường số bảo vệ nhiều hệ thống công nghiệp đang biến mất rất nhanh trước cơn lũ Internet.
"Điều đó có nghĩa rằng những hệ thống máy vi tính này có thể được truy cập bởi các tội phạm nguy hiểm và có trình độ thông qua Internet", một báo cáo của Bộ An ninh Hoa Kỳ kết luận vào năm 2010.
Số lượng đột nhập và tấn công các hệ thống điều khiển công nghiệp tại Hoa Kỳ đang tăng rất nhanh. Từ tháng 10/2011 đến tháng 4/2012, Bộ An ninh Hoa Kỳ ghi nhận 120 trường hợp tấn công – bằng với số lượng của cả năm 2011. Không ai biết được các cuộc tấn công xảy ra thường xuyên đến mức nào và chúng nghiêm trọng ra sao. Các công ty không phải thông báo lại các cuộc tấn công cho các nhà chức trách.
Mắt xích yếu nhất trong hệ thống
Các hệ thống điều khiển công nghiệp là con ngựa kéo của thời đại thông tin. Giống như các máy vi tính khác, chúng chạy mã nguồn và có thể lập trình được. Điểm khác biệt duy nhất của các thiết bị này so với smartphone hay tablet là chúng trông rất xấu xí và thô kệch.
Với mức giá từ một vài nghìn đô la tới 50.000 đô la, chúng thường là các hộp sắt với một vài đèn điều kiển và một vài nút tùy chỉnh. Các hệ thống này đóng/mở các vòi nước, theo dõi dòng khí ga đi qua đường ống, quản lý quá trình sản xuất các hóa chất độc hại, chạy các máy phát tại các nhà máy điện và sắp xếp lịch trình cho tàu hỏa.
Các hệ thống điều khiển công nghiệp lấy dữ liệu từ các cảm biến điện tử, phân tích chúng và gửi chúng tới các máy vi tính đóng vai trò "giao diện giữa người và máy". Chúng giúp các nhà quản lý có thể điều khiển máy móc một cách chính xác từ xa.
Trong số các hệ thống này, các hệ thống SCADA (hệ thống quản lý và thu thập dữ liệu) là các hệ thống mạnh mẽ và có tác động nhiều nhất. Chúng giúp các công ty có thể điều khiển tập trung các máy bơm, máy phát điện, đường ống dầu và các thiết bị công nghiệp khác.
Sức hút của việc điều khiển từ xa thông qua các mạng vi tính là rất khó cưỡng. Các nhà sản xuất các thiết bị điều khiển công nghiệp đã hứa hẹn rằng sử dụng các mạng vi tính như vậy sẽ giảm giá thành, do số lượng người cần phải có mặt tại vị trí của thiết bị sẽ giảm xuống. Siemens, một trong những công ty hàng đầu trong lĩnh vực này, đã khẳng định trong một mẩu quảng cáo rằng "Việc bắt đầu sử dụng các mạng này từ ngay bây giờ là quan trọng hơn bao giờ hết, nhằm đối phó với sự cạnh tranh ngày càng mạnh mẽ trên khắn thế giới".
Các hệ thống này được bảo vệ khỏi thời tiết khắc nghiệt và có thể chạy liên tục trong hàng tháng liền. Tuy vậy, rất nhiều trong số này đã được thiết kế vào một thời đại khác, trước khi các hệ thống mạng ra đời và bao phủ toàn bộ thế giới. Các hệ thống này sử dụng các phần cứng và phần mềm lỗi thời.
Một cuộc kiểm tra đối với các thiết bị điều khiển công nghiệp quan trọng được thực hiện bởi 5 nhà nghiên cứu/hacker làm việc cho công ty bảo mật Digital Bond cho thấy 6 trong số 7 thiết bị được kiểm tra chứa đầy những lỗ hổng phần cứng và phần mềm. Chúng chứa những cửa sau ("back door") cho phép hacker tải về các mật mã hoặc bỏ qua các hệ thống bảo mật một cách dễ dàng.
Một trong số những chiếc máy này, chiếc D-20, được sản xuất bởi General Electric, sử dụng cùng một con chip mà Apple đã sử dụng trên các máy vi tính của mình 2 thập kỉ trước. Hệ điều hành của chiếc máy này đã bị ngừng cập nhật từ năm 1999. Các máy này gần như không có tính bảo mật. "Chế độ bảo mật bị tắt đi theo mặc định. Để đăng nhập, bạn chỉ cần nhập tên, không cần mật mã" – hướng dẫn sử dụng của chiếc máy này nói.
Trong một thông báo với Washington Post, General Electric cho biết: "Chiếc D-20 được thiết kế nhằm hoạt động trong một môi trường bảo mật nhiều lớp, trong đó các chủ sở hữu và người điều khiển sẽ sử dụng các biện pháp để phòng tránh, phát hiện và phản ứng lại các cuộc đột nhập. GE hoạt động tích cực với các khách hàng nhằm thiết kế và thực thi các biện pháp bảo mật này".
Công ty cho biết thêm rằng phần mềm của D-20 "được thiết kế để trở nên an toàn và có một lớp bảo vệ mật khẩu. Lớp bảo vệ này có thể được kích hoạt nếu người dùng muốn sử dụng".
Các máy khác có những lỗ hổng cho phép các nhà nghiên cứu chiếm quyền kiểm soát một cách dễ dàng. Vào tháng 1, Digital Bond công bố kết quả của thử nghiệm này: "đẫm máu, phần lớn là như vậy".
"Phần lớn các nhân viên của chúng tôi có thể hack vào thiết bị được giao trong vòng 1 ngày", ông K. Reid Wightman, một nhà nghiên cứu của Digital Bond từng hoạt động trong Lầu Năm Góc cho biết. "Việc đó là quá dễ dàng. Nếu như chúng tôi có thể làm được, thì các thế lực nước ngoài cũng có thể làm được".
Chủ sở hữu các hệ thống điều khiển công nghiệp này cho rằng chỉ có ít người bên ngoài có thể hiểu hoặc quan tâm tới cách mà các nhà máy điện hoạt động. Họ cũng cho rằng thiết bị của họ đang nằm một cách an toàn bên trong nhà máy, không được kết nối với các mạng bên ngoài.
Nhưng cũng giống như phần còn lại của thế giới, các hệ thống này đang dần dần được kết nối với các mạng quốc tế, thường là qua các kết nối gián tiếp. Một số kết nối này đến từ việc các nhà quản lý cần thông tin rõ ràng về hoạt động của nhà máy. Từ một vài ngoại lệ, các mạng công ty được sử dụng bởi các nhà quản lý thường được kết nối Internet.
Không gian số kì lạ đến mức kể cả một nhân viên đi dạo trong nhà máy với kết nối không dây trên máy vi tính cũng có thể tạo ra một đường dẫn tạm thời giúp cho hacker có thể đột nhập vào hệ thống điều khiển.
"Chúng kết nối theo kiểu thẩm thấu", Marty Edwards, một nhân viên cao cấp tại Bộ An ninh Hoa Kỳ, mảng an ninh mạng, cho biết. "Điều mà chúng ta đã làm là kết nối tất cả mọi thứ lại với nhau".
Một phát hiện bất ngờ
Ý tưởng về Shodan đến với John Matherly vào năm 2003, khi anh ta còn là một sinh viên đại học tại California. Bị mê hoặc bởi thế giới số, Matherly đặt tên dự án của mình theo tên nhân vật phản diện của trò chơi System Shock 2. Nhân vật này, Sentient Hyper-Optimized Data Access Network (Mạng Truy cập Dữ liệu Siêu tối ưu Tri giác), hay còn gọi là Shodan, nghĩ rằng nó là một nữ thần và cần phải hủy diệt con người.
Matherly sau đó đã thử nghiệm hệ thống trên trong hàng năm liền và đạt bằng cử nhân sinh tin học (bioinformatics) tại Đại học California. Phiên bản Shodan đầu chỉ có thể tìm được một vài thiết bị, và các thông tin trên các thiết bị đó không thể truy cập được. Sau rất nhiều tháng tập trung phát triển, năm 2009, Matherly đạt được một bước đột phá, giải quyết được vấn đề và tìm ra thêm rất nhiều thiết bị.
Khi Matherly tung ra phiên bản đầu tiên của Shodan lên mạng, vào tháng 11 năm đó, anh ta nghĩ rằng máy tìm kiếm này này có thể được sử dụng bởi các công ty phát triển phần mềm muốn nắm bắt được khách hàng của mình đang sử dụng những hệ thống gì. Trên trang web của mình, Matherly mô tả Shodan là "máy tìm kiếm đầu tiên cho phép bạn tìm thấy các máy vi tính trên Internet. Tìm các thiết bị dựa trên thành phố, quốc gia, vĩ độ/kinh độ, tên miền, hệ điều hành và IP."
Shodan chạy 24h một ngày. Hệ thống tự động vươn tới Internet và nhận diện các địa chỉ IP của các máy vi tính và các thiết bị khác. Chương trình này sau đó thử kết nối với thiết bị được nhận diện. Nếu kết nối thành công, Shodan "đánh dấu" thiết bị này, ghi lại thông tin về phần mềm, vị trí địa lý và các dữ liệu khác chứa trong bộ dữ liệu nhận diện thường được biết đến dưới tên gọi "metadata". Metadata phổ biến, hữu dụng và ẩn chứa nhiều rắc rối hơn mọi người vẫn thường nghĩ. Shodan sẽ lưu lại các thông tin này trên máy chủ của Matherly. Mỗi tháng, máy chủ này thu thập khoảng 10 triệu thiết bị, và tìm kiếm Shodan giờ dễ dàng như tìm kiếm Google.
Đầu tiên, các phát hiện của Shodan là khá "tầm thường": các máy in, máy chủ web... Nhưng sau khi các câu lệnh trở nên tinh vi hơn, các phát hiện đáng lo ngại bắt đầu xuất hiện. Một nhà nghiên cứu sử dụng Shodan đã phát hiện ra rằng máy gia tốc hạt nhân tại Trường đại học California được kết nối với Internet mà hoàn toàn không có bảo mật gì cả. Một người khác phát hiện ra hàng triệu router không có mật khẩu.
"Chỉ khoảng sau 1 năm là các nhà nghiên cứu đã bắt đầu đào bới các thông tin của Shodan để tìm ra các hệ thống không thuộc về phần đã được tìm thấy của Internet", Matherly nói. "Các nhà máy lọc nước, nhà máy điện, các máy gia tốc hạt nhân và các hệ thống điều khiển công nghiệp khác trước đó không thể bị phát hiện bởi các engine tìm kiếm truyền thống".
Khi các mối lo ngại mà Shodan phát hiện ra ngày càng trở nên rõ ràng, bộ phận Phản ứng nhanh các hệ thống điều khiển công nghiệp thuộc Bộ An ninh Hoa Kỳ đã tung ra một công bố cảnh báo về "hiểm họa lớn"về các đợt tấn công dò mật khẩu (brute-force) vào "các hệ thống trên Internet".
Cảnh báo này khuyến cáo đưa tất cả các hệ thống điều khiển công nghiệp vào bên trong tường lửa, sử dụng các biện pháp điều khiển từ xa an toàn và vô hiệu hóa mật khẩu mặc định.
Một nhà nghiên cứu tại Đại học Cambridge đã sử dụng Shodan để nhận diện hơn 10.000 máy tính với nhiều lỗ hổng khác nhau. Nhà nghiên cứu này, Eireann Leverett, kết luận rằng các nhà điều hành không nhận ra rằng họ đang gặp nguy hiểm lớn tới mức nào. Họ thậm chí còn không biết rằng hệ thống của mình bị kết nối mạng.
"Các đối tượng xấu có thể đã thực hiện tấn công các thiết bị hoặc thăm dò nhằm tìm ra điểm yếu", Leverett viết trong một luận văn vào tháng 6/2011. Trong khi đó, 2 chuyên gia an ninh Billy Rios và Terry McCorkle cho rằng tình hình còn tồi tệ hơn cả như vậy. "Các thiết bị điều khiển công nghiệp có mặt trên Internet là lớn hơn nhiều so với suy nghĩ của mọi người", McCorkle, người đã cùng Rios thảo luận về các lỗ hổng bảo mật tại Đại học Quốc Phòng Hoa Kỳ cho biết. "Các thiết bị này về cơ bản là thiếu an toàn".
Matherly cho biết anh ta muốn máy tìm kiếm của mình được sử dụng để tăng cường bảo mật thông tin. Song anh ta cũng thừa nhận rằng Shodan có thể được dùng để phá tan các hệ thống an ninh.
"Shodan đã phá bỏ ranh giới. Chúng ta không thể quay đầu lại. Một khi bạn phát hiện ra điều này, bạn không thể trốn chạy được nữa", Matherly tuyên bố.
Sau gần một thập niên "nghịch ngợm" với các đoạn code, Matherly cuối cùng đã phát triển ra một cách để phát hiện và thu thập thông tin từ tất cả những thiết bị trên Internet, bao gồm PC, máy in và cả máy chủ web.
Matherly gọi máy tìm kiếm (search engine) của mình là Shodan và đến cuối năm 2009 anh ta bắt đầu mời bạn bè dùng thử sản phẩm của mình. Lúc đó, Matherly không thể hình dung ra rằng, Shodan sẽ sớm làm chao đảo cán cân bảo mật của thế giới số.
"Lúc đó tôi chỉ nghĩ nó là một sản phẩm hay ho", Matherly, hiện giờ đã 29 tuổi, nhớ lại.
Matherly cùng những người dùng đầu tiên của Shodan sớm phát hiện ra rằng họ đang bật mí một sự thật khủng khiếp: vô số các máy vi tính điều khiển các hệ thống công nghiệp, các hệ thống tự động hóa các nhà máy điện nước, được kết nối với Internet và trong rất nhiều trường hợp, các máy vi tính này có thể được truy cập bởi cả các hacker "bậc trung".
Các máy vi tính này được xây dựng để chạy bên trong sự bảo vệ của các lớp tường bê tông. Nhưng bảo vệ như vậy cũng là vô ích, khi chúng bị kết nối với Internet. Gần đây, một hacker vô danh đã đột nhập vào hệ thống điều khiển một nhà máy nước tại Houston của Mỹ, sử dụng mật mã mặc định mà anh ta tìm thấy trên một tài liệu hướng dẫn sử dụng. Một người dùng Shodan đã có thể đột nhập vào máy gia tốc hạt nhân tại phòng thí nghiệm quốc gia Lawrence Berkeley. Một người dùng khác phát hiện ra hàng nghìn router không được bảo vệ đóng mác Cisco – các thiết bị đóng vai trò điều hướng trên các mạng máy vi tính.
"Không có lý do gì để ‘phơi' các hệ thống này ra như vậy cả. Điều này thật quá kì lạ", Matherly nói.
Sự trỗi dậy của Shodan cho thấy quá trình tích hợp nhanh chóng của thế giới thực và thế giới ảo, đến mức độ mà các hệ thống quyết định tới sự sống còn của hàng triệu người có thể dễ dàng bị đột nhập và phá hoại. Shodan cũng cho thấy thế giới online được kết nối và phức tạp hơn bất kì ai có thể hiểu được – điều đó có nghĩa rằng thực tế chúng ta gặp phải những hiểm họa lớn hơn rất nhiều so với những điều có thể tưởng tượng ra.
Trong 2 năm qua, Shodan đã thu thập được dữ liệu từ hơn 100 triệu thiết bị, nắm bắt được vị trí chính xác của chúng, cũng như xác định được các hệ thống phần mềm đóng vai trò quản lý các thiết bị này.
Website của Shodan ghi chú: "Truy cập vào các thiết bị online. Webcam. Router. Nhà máy điện. iPhone, Tủ lạnh. Điện thoại VoIP".
Các nhà chức trách về an ninh đã cảnh cáo rằng bức tường số bảo vệ nhiều hệ thống công nghiệp đang biến mất rất nhanh trước cơn lũ Internet.
"Điều đó có nghĩa rằng những hệ thống máy vi tính này có thể được truy cập bởi các tội phạm nguy hiểm và có trình độ thông qua Internet", một báo cáo của Bộ An ninh Hoa Kỳ kết luận vào năm 2010.
Số lượng đột nhập và tấn công các hệ thống điều khiển công nghiệp tại Hoa Kỳ đang tăng rất nhanh. Từ tháng 10/2011 đến tháng 4/2012, Bộ An ninh Hoa Kỳ ghi nhận 120 trường hợp tấn công – bằng với số lượng của cả năm 2011. Không ai biết được các cuộc tấn công xảy ra thường xuyên đến mức nào và chúng nghiêm trọng ra sao. Các công ty không phải thông báo lại các cuộc tấn công cho các nhà chức trách.
Mắt xích yếu nhất trong hệ thống
Các hệ thống điều khiển công nghiệp là con ngựa kéo của thời đại thông tin. Giống như các máy vi tính khác, chúng chạy mã nguồn và có thể lập trình được. Điểm khác biệt duy nhất của các thiết bị này so với smartphone hay tablet là chúng trông rất xấu xí và thô kệch.
Với mức giá từ một vài nghìn đô la tới 50.000 đô la, chúng thường là các hộp sắt với một vài đèn điều kiển và một vài nút tùy chỉnh. Các hệ thống này đóng/mở các vòi nước, theo dõi dòng khí ga đi qua đường ống, quản lý quá trình sản xuất các hóa chất độc hại, chạy các máy phát tại các nhà máy điện và sắp xếp lịch trình cho tàu hỏa.
Các hệ thống điều khiển công nghiệp lấy dữ liệu từ các cảm biến điện tử, phân tích chúng và gửi chúng tới các máy vi tính đóng vai trò "giao diện giữa người và máy". Chúng giúp các nhà quản lý có thể điều khiển máy móc một cách chính xác từ xa.
Trong số các hệ thống này, các hệ thống SCADA (hệ thống quản lý và thu thập dữ liệu) là các hệ thống mạnh mẽ và có tác động nhiều nhất. Chúng giúp các công ty có thể điều khiển tập trung các máy bơm, máy phát điện, đường ống dầu và các thiết bị công nghiệp khác.
Sức hút của việc điều khiển từ xa thông qua các mạng vi tính là rất khó cưỡng. Các nhà sản xuất các thiết bị điều khiển công nghiệp đã hứa hẹn rằng sử dụng các mạng vi tính như vậy sẽ giảm giá thành, do số lượng người cần phải có mặt tại vị trí của thiết bị sẽ giảm xuống. Siemens, một trong những công ty hàng đầu trong lĩnh vực này, đã khẳng định trong một mẩu quảng cáo rằng "Việc bắt đầu sử dụng các mạng này từ ngay bây giờ là quan trọng hơn bao giờ hết, nhằm đối phó với sự cạnh tranh ngày càng mạnh mẽ trên khắn thế giới".
Các hệ thống này được bảo vệ khỏi thời tiết khắc nghiệt và có thể chạy liên tục trong hàng tháng liền. Tuy vậy, rất nhiều trong số này đã được thiết kế vào một thời đại khác, trước khi các hệ thống mạng ra đời và bao phủ toàn bộ thế giới. Các hệ thống này sử dụng các phần cứng và phần mềm lỗi thời.
Một cuộc kiểm tra đối với các thiết bị điều khiển công nghiệp quan trọng được thực hiện bởi 5 nhà nghiên cứu/hacker làm việc cho công ty bảo mật Digital Bond cho thấy 6 trong số 7 thiết bị được kiểm tra chứa đầy những lỗ hổng phần cứng và phần mềm. Chúng chứa những cửa sau ("back door") cho phép hacker tải về các mật mã hoặc bỏ qua các hệ thống bảo mật một cách dễ dàng.
Một trong số những chiếc máy này, chiếc D-20, được sản xuất bởi General Electric, sử dụng cùng một con chip mà Apple đã sử dụng trên các máy vi tính của mình 2 thập kỉ trước. Hệ điều hành của chiếc máy này đã bị ngừng cập nhật từ năm 1999. Các máy này gần như không có tính bảo mật. "Chế độ bảo mật bị tắt đi theo mặc định. Để đăng nhập, bạn chỉ cần nhập tên, không cần mật mã" – hướng dẫn sử dụng của chiếc máy này nói.
Trong một thông báo với Washington Post, General Electric cho biết: "Chiếc D-20 được thiết kế nhằm hoạt động trong một môi trường bảo mật nhiều lớp, trong đó các chủ sở hữu và người điều khiển sẽ sử dụng các biện pháp để phòng tránh, phát hiện và phản ứng lại các cuộc đột nhập. GE hoạt động tích cực với các khách hàng nhằm thiết kế và thực thi các biện pháp bảo mật này".
Công ty cho biết thêm rằng phần mềm của D-20 "được thiết kế để trở nên an toàn và có một lớp bảo vệ mật khẩu. Lớp bảo vệ này có thể được kích hoạt nếu người dùng muốn sử dụng".
Các máy khác có những lỗ hổng cho phép các nhà nghiên cứu chiếm quyền kiểm soát một cách dễ dàng. Vào tháng 1, Digital Bond công bố kết quả của thử nghiệm này: "đẫm máu, phần lớn là như vậy".
"Phần lớn các nhân viên của chúng tôi có thể hack vào thiết bị được giao trong vòng 1 ngày", ông K. Reid Wightman, một nhà nghiên cứu của Digital Bond từng hoạt động trong Lầu Năm Góc cho biết. "Việc đó là quá dễ dàng. Nếu như chúng tôi có thể làm được, thì các thế lực nước ngoài cũng có thể làm được".
Chủ sở hữu các hệ thống điều khiển công nghiệp này cho rằng chỉ có ít người bên ngoài có thể hiểu hoặc quan tâm tới cách mà các nhà máy điện hoạt động. Họ cũng cho rằng thiết bị của họ đang nằm một cách an toàn bên trong nhà máy, không được kết nối với các mạng bên ngoài.
Nhưng cũng giống như phần còn lại của thế giới, các hệ thống này đang dần dần được kết nối với các mạng quốc tế, thường là qua các kết nối gián tiếp. Một số kết nối này đến từ việc các nhà quản lý cần thông tin rõ ràng về hoạt động của nhà máy. Từ một vài ngoại lệ, các mạng công ty được sử dụng bởi các nhà quản lý thường được kết nối Internet.
Không gian số kì lạ đến mức kể cả một nhân viên đi dạo trong nhà máy với kết nối không dây trên máy vi tính cũng có thể tạo ra một đường dẫn tạm thời giúp cho hacker có thể đột nhập vào hệ thống điều khiển.
"Chúng kết nối theo kiểu thẩm thấu", Marty Edwards, một nhân viên cao cấp tại Bộ An ninh Hoa Kỳ, mảng an ninh mạng, cho biết. "Điều mà chúng ta đã làm là kết nối tất cả mọi thứ lại với nhau".
Một phát hiện bất ngờ
Ý tưởng về Shodan đến với John Matherly vào năm 2003, khi anh ta còn là một sinh viên đại học tại California. Bị mê hoặc bởi thế giới số, Matherly đặt tên dự án của mình theo tên nhân vật phản diện của trò chơi System Shock 2. Nhân vật này, Sentient Hyper-Optimized Data Access Network (Mạng Truy cập Dữ liệu Siêu tối ưu Tri giác), hay còn gọi là Shodan, nghĩ rằng nó là một nữ thần và cần phải hủy diệt con người.
Matherly sau đó đã thử nghiệm hệ thống trên trong hàng năm liền và đạt bằng cử nhân sinh tin học (bioinformatics) tại Đại học California. Phiên bản Shodan đầu chỉ có thể tìm được một vài thiết bị, và các thông tin trên các thiết bị đó không thể truy cập được. Sau rất nhiều tháng tập trung phát triển, năm 2009, Matherly đạt được một bước đột phá, giải quyết được vấn đề và tìm ra thêm rất nhiều thiết bị.
Khi Matherly tung ra phiên bản đầu tiên của Shodan lên mạng, vào tháng 11 năm đó, anh ta nghĩ rằng máy tìm kiếm này này có thể được sử dụng bởi các công ty phát triển phần mềm muốn nắm bắt được khách hàng của mình đang sử dụng những hệ thống gì. Trên trang web của mình, Matherly mô tả Shodan là "máy tìm kiếm đầu tiên cho phép bạn tìm thấy các máy vi tính trên Internet. Tìm các thiết bị dựa trên thành phố, quốc gia, vĩ độ/kinh độ, tên miền, hệ điều hành và IP."
Shodan chạy 24h một ngày. Hệ thống tự động vươn tới Internet và nhận diện các địa chỉ IP của các máy vi tính và các thiết bị khác. Chương trình này sau đó thử kết nối với thiết bị được nhận diện. Nếu kết nối thành công, Shodan "đánh dấu" thiết bị này, ghi lại thông tin về phần mềm, vị trí địa lý và các dữ liệu khác chứa trong bộ dữ liệu nhận diện thường được biết đến dưới tên gọi "metadata". Metadata phổ biến, hữu dụng và ẩn chứa nhiều rắc rối hơn mọi người vẫn thường nghĩ. Shodan sẽ lưu lại các thông tin này trên máy chủ của Matherly. Mỗi tháng, máy chủ này thu thập khoảng 10 triệu thiết bị, và tìm kiếm Shodan giờ dễ dàng như tìm kiếm Google.
Đầu tiên, các phát hiện của Shodan là khá "tầm thường": các máy in, máy chủ web... Nhưng sau khi các câu lệnh trở nên tinh vi hơn, các phát hiện đáng lo ngại bắt đầu xuất hiện. Một nhà nghiên cứu sử dụng Shodan đã phát hiện ra rằng máy gia tốc hạt nhân tại Trường đại học California được kết nối với Internet mà hoàn toàn không có bảo mật gì cả. Một người khác phát hiện ra hàng triệu router không có mật khẩu.
"Chỉ khoảng sau 1 năm là các nhà nghiên cứu đã bắt đầu đào bới các thông tin của Shodan để tìm ra các hệ thống không thuộc về phần đã được tìm thấy của Internet", Matherly nói. "Các nhà máy lọc nước, nhà máy điện, các máy gia tốc hạt nhân và các hệ thống điều khiển công nghiệp khác trước đó không thể bị phát hiện bởi các engine tìm kiếm truyền thống".
Khi các mối lo ngại mà Shodan phát hiện ra ngày càng trở nên rõ ràng, bộ phận Phản ứng nhanh các hệ thống điều khiển công nghiệp thuộc Bộ An ninh Hoa Kỳ đã tung ra một công bố cảnh báo về "hiểm họa lớn"về các đợt tấn công dò mật khẩu (brute-force) vào "các hệ thống trên Internet".
Cảnh báo này khuyến cáo đưa tất cả các hệ thống điều khiển công nghiệp vào bên trong tường lửa, sử dụng các biện pháp điều khiển từ xa an toàn và vô hiệu hóa mật khẩu mặc định.
Một nhà nghiên cứu tại Đại học Cambridge đã sử dụng Shodan để nhận diện hơn 10.000 máy tính với nhiều lỗ hổng khác nhau. Nhà nghiên cứu này, Eireann Leverett, kết luận rằng các nhà điều hành không nhận ra rằng họ đang gặp nguy hiểm lớn tới mức nào. Họ thậm chí còn không biết rằng hệ thống của mình bị kết nối mạng.
"Các đối tượng xấu có thể đã thực hiện tấn công các thiết bị hoặc thăm dò nhằm tìm ra điểm yếu", Leverett viết trong một luận văn vào tháng 6/2011. Trong khi đó, 2 chuyên gia an ninh Billy Rios và Terry McCorkle cho rằng tình hình còn tồi tệ hơn cả như vậy. "Các thiết bị điều khiển công nghiệp có mặt trên Internet là lớn hơn nhiều so với suy nghĩ của mọi người", McCorkle, người đã cùng Rios thảo luận về các lỗ hổng bảo mật tại Đại học Quốc Phòng Hoa Kỳ cho biết. "Các thiết bị này về cơ bản là thiếu an toàn".
Matherly cho biết anh ta muốn máy tìm kiếm của mình được sử dụng để tăng cường bảo mật thông tin. Song anh ta cũng thừa nhận rằng Shodan có thể được dùng để phá tan các hệ thống an ninh.
"Shodan đã phá bỏ ranh giới. Chúng ta không thể quay đầu lại. Một khi bạn phát hiện ra điều này, bạn không thể trốn chạy được nữa", Matherly tuyên bố.
Trang tin công nghệ Ubergizmo cho biết các sòng bạc và câu lạc bộ thoát y ở Las Vegas của Mỹ hoàn toàn không muốn khách hàng của họ sử dụng Google Glass để ghi lại những gì đang diễn ra trên bàn casino và các sàn diễn.
Peter Feinstein, đối tác quản lý của Sapphire Gentlemen's Club ở Las Vegas, Mỹ đã phát biểu với kênh NBCNews rằng trong những năm qua, họ hoàn toàn không cho phép khách của mình quay phim, chụp hình trong câu lạc bộ bằng điện thoại di động.
Ông Feinstein lo ngại rằng việc Google Glass phát triển rộng rãi sẽ ảnh hưởng đến quy định của Sapphire Gentlemen's Club. Do đó, "nếu chúng tôi nhìn thấy sản phẩm này xuất hiện trong câu lạc bộ, chúng tôi xử lý tương tự như trường hợp khách hàng mang máy ảnh vào câu lạc bộ".
Một phát ngôn viên của khu nghỉ dưỡng MGM cũng đã cho biết: "Chúng tôi không tán thành việc chụp hình và nhân viên an ninh có nhiệm vụ yêu cầu các cá nhân không chụp hình làm ảnh hưởng sự riêng tư củanhững người khác trong casino. Sản phẩm này không phải là một cái gì đó quá mới trong điều khoản quy định của của chúng tôi, bởi vì trong nhiều năm qua, những chiếc máy ảnh nhỏ xíu vẫn thường xuyên xuất hiện".
Như vậy, đã có rất nhiều tổ chức không đồng tình với việc Google Glass xuất hiện trong địa bàn hoạt động của họ. Liệu đây có phải là một thông tin đáng lo ngại đối với Google?
Peter Feinstein, đối tác quản lý của Sapphire Gentlemen's Club ở Las Vegas, Mỹ đã phát biểu với kênh NBCNews rằng trong những năm qua, họ hoàn toàn không cho phép khách của mình quay phim, chụp hình trong câu lạc bộ bằng điện thoại di động.
Ông Feinstein lo ngại rằng việc Google Glass phát triển rộng rãi sẽ ảnh hưởng đến quy định của Sapphire Gentlemen's Club. Do đó, "nếu chúng tôi nhìn thấy sản phẩm này xuất hiện trong câu lạc bộ, chúng tôi xử lý tương tự như trường hợp khách hàng mang máy ảnh vào câu lạc bộ".
Như vậy, đã có rất nhiều tổ chức không đồng tình với việc Google Glass xuất hiện trong địa bàn hoạt động của họ. Liệu đây có phải là một thông tin đáng lo ngại đối với Google?
Top Stories
Info Nggladrah
Total Pageviews
Affiliates
Sport Video
Thời tiết và tỉ giá
QC
Footer Widget 1
Template information
Iklan
Test Footer 2
Được tạo bởi Blogger.
Search
Xem nhiều nhất
-
Chào các bạn ! Bài viết hôm nay xin giới thiệu cùng các bạn cách tạo menu ngang có kèm theo hình ảnh rất đẹp với hiệu tạo bóng khi click chu...
-
Chiếc du thuyền đặc biệt đóng tại Hà Lan, mang tên "Thần Vệ nữ", hạ thủy sau một năm kể từ ngày mất của Steve Jobs đã trở thành bá...
-
Giải thưởng Crunchies 2012 được tổ chức tại Davies Symphony Hall ở San Francisco vừa kết thúc, và giải CEO xuất sắc của năm đã được trao cho...
-
Bạn có biết trung bình trên 89% lượng truy cập của một website đều đến từ Google? Mỗi ngày có hàng triệu người dùng lướt web sử dụng google ...
-
Hôm nay mình giới thiệu các bạn một tiên ích khá đẹp mắt cho Blogspot! Tiện ích giúp người đọc dễ dàng di chuyển đến các mục mà không cần ph...
-
Microsoft office là trình daanhs văn bản dành cho văn phòng rất phổ biến. Các bản cập nhật mới như: phiên bản office 2007, 2010, 2013 giúp n...
-
Để blog của bạn trở nên sinh động và dễ dàng giới thiệu những bài viết hay đến cho nhiều người thì tin liên quan là thứ không thể thiếu cho ...
-
Thực sự mình cũng là 1 sinh viên mới ra trường không lâu. Đọc được bài viết này mình cảm nhận được những khó khăn hiện tại và trong thời gia...
-
Bài viết này s cùng chia sẻ đến các bạn blogger thủ thuật tạo "Bài viết liên quan - Related posts" dựa trên nhiều label và đã sửa ...
-
Theo yêu cầu của bạn World APK mình sẽ hướng dẫn bạn cách làm khung liên kết blog, giống blog của mình đang dùng.Thủ thuật này cũng đơ...












